HomeBảo Trợ Học VấnBảo Trợ Từ ThiệnCông tác xã hộiTâm TìnhTìm HiểuBản TinGia Đình VoviVui CườiAbout Us

Mục lục

Bảo Trợ Từ ThiệnNhà Khuyết tật Bình Minh  
Trường Tình Thương Pháp Hoa
Nhà Nuôi Trẻ BữuThắng-Daklak
Nhà Mồ Côi Linh Sơn-Hốc Môn
Trường Tình Thương Ngãi Giao
Trường Khiếm Thính Anh Minh
Trường Khiếm Thị Bừng Sáng
Nhà Mở Trẻ Em Ðường Phố -SG
Nhà Mồ Côi Diệu Pháp
Trại Phong Hòa Văn-Đà Nẵng
Nhà Khuyết tật Bình Minh
Lớp Tình Thương Đăng Đừng
Lớp Hè Làng Quê Quảng Nam
Tủ sách làng quê Quảng Nam
Xe đạp làng Quê miền Trung
Cứu Trợ Bệnh Nhân Ung Bứu SG
Mái Ấm Hy Vọng Nguyệt Biều
Nhà Tình Thương Minh Hạnh
Ủy lạo Bồi dưỡng
Lớp Hè Cao Nguyên - Gia Lai
Nhà Mồ côi Từ Ân
Trường Tinh Thương Phò Quang
Cấp học cụ Cao Nguyên - BMT


Welcome to Vovicare

VoviCare là một tổ chức từ thiện xã hội vô vị lợi đã hoạt động từ năm 2000 do một số người Việt tị nạn sinh sống tại Sydney - Úc châu sáng lập, chú trọng ưu tiên vào lãnh vực đầu tư học vấn cho các em - mồ côi hoặc nghèo nhưng hiếu học - có cơ hội được cắp sách đến trường.


  1. Trường Lưu trú sắc tộc Theresa
  2. Nhà Khuyết tật Bình Minh
  3. Trại phong Eana

    Vovicare bắt đầu tháng 6 năm 2009, trợ cấp dài hạn cho Trường Lưu trú sắc tộc Theresa, Nha Khuyết tật Bình Minh và Lớp Mẫu giáo trại phong Eana, cả 3 nơi do dòng Nữ vương Hòa Bình đảm trách trông mon, săn sóc và nuôi dưỡng. Người trách nhiệm trường Lưu trú sắc tộc  là Sr Tran Thi Lanh, Nhà khuyết tật Bình Minh là Sr Hường và Lớp Mẫu giáo là Sr Lan. Đặc biệt là hai cơ sở Nhà Khuyết tật Bình Minh và lớp Mẫu giáo trại phong Eana nằm ở vị trí vùng sâu vùng xa và hẻo lánh hơn Trường Lưu trú sắc tộc Theresa. 
    Trước đây, các cơ sở dân lập này do Hội thánh Tin Lành sáng lập và xây dựng để giúp đở người dân sắc tộc tại vùng cao nguyên heo hút. Nhưng nhiều năm gần đây, Hội thánh Tin Lành không được phép hoạt động và dòng Nữ vương Hòa Bình phải vào thay thế.
    Vovicare tái phân phối tài chánh bảo trợ dài hạn cho 3 cơ sở trên trong niên khóa 2011-2012, bắt đầu từ tháng 05/2011 tăng lên là 6 triệu đồng VN/tháng thay vì 3 triệu đồng VN/tháng  như niên khóa năm rồi, hầu đáp ứng phần nào cho nhu cầu chi tiêu vì vật giá gia tăng hiện nay.

Mọi sự liên lạc qua Sr Trần Thị Lành - Trường Lưu trú sắc tộc Theresa
29 Trần Nhật Duật- Buông Ma Thuột - Tinh Daklak. Vietnam
Phone:500. 953029

Dưới đây là bài tường thuật của đại diện Vovicare thăm viếng nơi này vào tháng 9 năm 2008.

Chuyến đi thăm Daklak

    Vào một ngày đầu thu 2008, chúng tôi rời Saigon để đi đến xứ sở được mệnh danh là “ Buồn Muôn thuở” hay trong thời gian đó  còn được gọi là “ Bụi mù trời”. Khoảng 9giờ tối chúng tôi theo xe đò rời SG để đi Buôn Ma Thuột. Thành phố Buôn Ma Thuột nằm trong tỉnh Daklak này. Xe chạy suốt đêm, đến gần sáng chúng tôi đã được đặt chân đến xứ sở này, và hôm đó cũng đúng ngày 02tháng 9.
    Dọc theo đường đi nhà nhà đều treo cờ mừng ngày lễ. Chúng tôi đùa với nhau rằng thành phố này đang chào đón chúng ta. Thật ra đây đang là một điểm nóng mà nhà nước đang ra lệnh canh giữ cẩn thận vì sự nổi loạn của những người Thượng đạo Tin Lành. Điều đó cho thấy địa điểm này không chào đón khách du lịch nước ngoài và không có bất cứ một đoàn du lịch nào được đưa du khách đến đây. May mắn cho chúng tôi là quen được một người bạn, hiện anh đang làm việc tại xứ sở Buồn này. Anh làm việc tại địa phương nên thông hiểu đường đi nước bước ở đây và anh tình nguyện trở thành người dẫn đường, tour guide cho chúng tôi. Khách sạn đã được book trước nên chúng tôi không gặp trở ngại gì.

Trường Lưu trú sắc tộc Theresa
    Anh bạn đã liên lạc trước với các Soeurs dòng Nữ Vương Hoà Bình, những người đang trực tiếp trông nom các cơ quan từ thiện mà chúng tôi sắp ghé thăm đây. Sáng sớm, Soeur Mai đã đem xe đến đón chúng tôi tại khách sạn. Điểm đầu tiên dừng chân cuả chúng tôi là Trường Lưu Trú Sắc Tộc Theresa. Trường do Sr Huệ và Sr Lành phụ trách ở số 29 đường Trần Nhật Duật, phường Tân Lợi TP Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak.

           

     Trường nuôi dạy các cháu cô nhi hoặc còn cha mẹ nhung không thể nuôi dưỡng vì quá nghèo. Đó là con cái cuả những người dân tộc thiểu số ở đây hay còn gọi là đồng bào Thượng. Nơi đây nuôi khoảng trên 60 cháu ăn học. Ngôn ngữ chính cuả các cháu là tiếng địa phương còn tiếng Việt lại là ngôn ngữ thứ hai. Có nhiều tiếng địa phương khác nhau trong vùng này, đó tùy thuộc vào sắc tộc cuả cháu. Có những sắc tộc chỉ có duy nhất một cháu đến học. Đây là một sự khó khăn cho các cháu khi giao tiếp với nhau và đây cũng là một sự khó khăn cho các Sr trong công tác giáo dục và nuôi dạy các cháu. Tuy nhiên các Sr đã hết sức kiên nhẫn và cố gắng giúp cho các cháu biết đọc, viết chữ Việt mà vẫn giữ được bản sắc nền văn hoá riêng cuả chính các cháu.
    Suy từ chúng ta mà thấy, chúng ta muốn giữ lại nền văn hoá của mình nhưng cũng phải khốn khổ với cái mớ chữ nghiã của nền văn hoá cuả nơi ta hiện sống. Các cháu cũng vậy. Tiếng Việt là ngôn ngữ thứ hai nên các cháu thật vất vả khi đến trường lớp mà cũng khó theo kịp được các bạn người Việt và cũng khó để giao tiếp với nhau. Các Sr muốn cho chính các cháu này, mai sau sẽ là người trục tiếp đứng ra giáo dục lại nền văn minh cho chính những người trong bộ tộc cuả mình. Như vậy kết quả sẽ cao hơn là do các Sr dạy dỗ.
    Ngoài việc học tập, thu nhập chính tại nơi này cuả thầy trò là nguồn cây trái trong vườn. Mỗi mùa thu hoạch sẽ đem lại nguồn lợi tức cho trường nhưng so ra số tiền ấy thật sư khiêm nhường vì chỉ có các Sr và các cháu lại còn rất nhỏ. Vi lý do đó nên các Sr rất cần đến sự bảo trợ học vấn cho các cháu ở đây. Có những cháu phải đi học ở xa nhưng vẫn do các Sr trợ cấp.

Khu Điều trị Phong EANA ( Trại Cùi)
    Rời trường Lưu Trú, đoàn chúng tôi theo Sr Mai đến địa điểm thứ hai là Khu Điều Trị Phong Eana, huyện Krông Ana, tỉnh Daklak. Người phụ trách chính cuả nơi này là Sr Lan, ngoài ra còn có thêm Sr Tâm và vài Sr khác.
    Bên trong khu điều trị có một trường Mẫu giáo cũng do các Sr phụ trách và nuôi dạy. Học sinh là con cái cuả những gia đình cuả người bị bệnh phong (cùi) trong trung tâm. Khi chúng tôi đến thì các gia đình người bệnh phong đã được báo trước nên họ tập trung chờ ở sân trường Mẫu Giáo để nhận quà cuả các Sr mang tới. Ở đây hiện có 150 gia đình cuả người bị bệnh nhẹ có thể tự chăm sóc, canh tác và sinh sống nên họ có từng khu đất nhỏ để sống theo kiểu tự cung tự cấp và thu hoạch cuả họ không thể bán ra ngoài vì không ai dám mua. Đây là những gia đình sắc tộc cuả Đạo Tin Lành nhưng hiện nay vùng này các Mục Sư phải rời khỏi theo lệnh nhà nước nên các Sr tiếp quản để chăm sóc cho họ.
    Các Sr chiụ trách nhiệm dạy dỗ con cái cuả họ và còn phải hướng dẫn họ cách sống định canh định cư, cách gieo trồng chăm bón thu hoạch. Ngoài ra còn phải dạy họ biết cách chăm sóc cho gia đình và bản thân của họ. Tuy họ bi bệnh nhưng không biết cách kế hoạch hoá gia đình nên họ có đông con. Các Sr cũng chịu trách nhiệm dạy nghề cho các cháu để các cháu có thể giúp đỡ cho cha mẹ.
    Các Sr cũng tự canh tác và gieo trồng để có thêm thu nhập ngoại trừ những thu nhập do các phái đoàn đến thăm viếng và giúp đỡ. Bên cạnh đó lại còn vấn đề chữa bệnh cho những người này, các Sr cũng phải chiụ trách nhiệm.
    Sr Tâm lại còn phải đến chăm sóc thuốc men, nuôi ăn và vệ sinh cho những bệnh nhân già tại nhà cuả họ. Sr đã tắm rửa, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ cho họ. Nếu bạn đến tận nơi, nhìn thấy sự dơ bẩn và mùi hôi thối tanh tưởi từ bệnh của các bệnh nhân thì mới thấy được sự chiụ đựng, nét đẹp, nhân từ cuả các Sr ở đây. Họ đã thật sự quên mình để phục vụ nhân loại. Ngoài ra, các Sr còn hoàn thành một khu dưỡng lão cho các bệnh nhân gần đất xa trời có nơi yên tịnh ngắm cảnh.
     Các Sr ở đây thực sự bận rộn vì quá ít người mà công việc lại nhiều. Các lóp Mẫu Giáo có 4 lớp và 114 cháu. Sr Tâm và một sr khác phải đảm nhiệm luôn việc nấu ăn nữa. Lại còn lớp dạy may cho các em lớn học nghề để tự may cho mình và gia đình trưóc đã. Các Sr cung cấp máy may và dụng cụ học may( kim chỉ, vải, kéo…) cho các em và dạy mang tính cách từ thiện . Những em này có những em chưa bị mắc bệnh nhưng vì là con người cùi nên không thể tới trường. Các em may cho gia đình và cho cộng đồng. Không biết là tương lai cuả các em sẽ ra sao nếu không thể tới trường và sản phẩm làm ra bên ngoài trại không ai dám mua?
    Các Sr lo ăn uống sách vở, quần áo và mọi chi phí cho con bệnh nhân. Nuôi từ thiện tổng cộng 158 cháu trong đó bao gồm cả 2 lớp Một, các cháu sang đi học, chiều về các Sr cho ăn ngủ và ôn bài học tiếng Việt (vì các cháu là người dân tộc). Thêm vào đó các sr còn giúp xây dựng nhà bếp và chuồng heo cho những bệnh nhân có công ăn việc làm (vì bệnh nhẹ)
    Đoàn đã được các Sr đưa đi xem các cơ sở cuả trường và trại phong. Ngoài ra Sr còn hướng dẫn đi đến từng nhà cuả một số gia đình gần đó để chúng tôi có thể trực tiếp thăm viếng và giao tiền cho họ. Phải chứng kiến tận mắt mới thấy hết sự nghèo khổ khó khăn cuả họ. Chúng tôi đã có vinh dự thay mặt Vovicare để giao tiền và đã nhìn thấy được những nụ cười và sự hạnh phúc trên gương mặt cuả họ. Có những người đã khóc vì quá hạnh phúc.

Nhà Khuyết Tật Bình Minh
    Ngày hôm sau chúng tôi được hướng dẫn đến Nhà khuyết tật Bình Minh ở số 248 B Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường Thành Công, Tp Buôn Ma Thuột, tỉnh Daklak.
    Người phụ trách ở đây là Sr Hường. Nhà khuyết tật này nuôi dạy các em bệnh Down thuộc đủ mọi sắc tộc. Ngoài ra còn các em mắc các bệnh khác như tâm thần nhẹ và các em  tật nguyền, tay chân không lành lặn.
    Ở đây Sr Hường thiếu giáo viên dạy lớp, cần xây thêm một sân chơi với các dụng cụ cho các cháu chơi. Khả năng tài chánh thì hạn chế vì nơi này không thể làm ra bất cứ sản phẩm gì.
    Các phụ huynh phải đóng góp tiền để các Sr nuôi các cháu nhưng số tiền không bắt buộc nên có những phụ huynh quá nghèo nên các Sr lai phải tự xoay sở. Sr Hường đã cố gắng để thực hiện chương trình hoạt động cuả mình.
    Rời điạ điểm này, chúng tôi định đi thăm một vài làng cuả người dân tộc thiểu số ở các vùng xa thành phố nhưng anh bạn dẫn đường đã phản đối vì lo cho sự an toàn cuả chúng tôi. Theo anh vùng này công an đang theo dõi rất sát. Các Sr đã quen thuộc nên có thể vào vì không phải đạo Tin Lành, còn chúng tôi là du khách phương xa nếu vào sâu sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm với chính quyền sở tại vì có thể bị tình nghi là người nước ngoài vào cung cấp tiền và xuí giục những người Thượng đạo Tin Lành này nổi loạn.
Chúng tôi đành gởi Sr Mai một số tiền nhờ Sr mua gao để cho những người Thượng ở vùng xa này. Sr đã nhận lời và hứa sẽ nhanh chóng thực hiện lời hứa này với chúng tôi.
    Chúng tôi rời Daklak với nhiều quyến luyến vì người dân ở đây đã để laị cho chúng tôi một ấn tượng đẹp về vùng đất “Buồn Muôn Thuở” này.
    Xứ sở này có rất nhiều cây si và có lẽ những rễ si này hay chính là sự hiền hoà cuả người dân đã níu kéo bước chân người khách lạ phương xa. Đã đến nơi này thì khó lòng mà bỏ về không cho được.
     Chúng tôi đã hẹn một ngày nào đó sẽ lại trở về thăm xứ sở hoang sơ chưa có dấu ấn cuả những người du khách này. Người ta nói rằng: “Trăm nghe không bằng một thấy”. Tại sao bạn lại không một lần đến thăm thử vùng đất xinh đẹp hiếu khách, hiền hoà này và đưa tay ra giúp cho những người dân nghèo khổ ở đây và mang nụ cười đến cho họ? Mong lắm thay!!!!

Viết sau lần thay mặt Vovicare đến thăm vùng đất này vào Tháng Chín năm 2008

Nam Hương – Minh Hương

_____________________________________

Kính gởi chú Sơn và Quí Hội
    Từ tháng 6 đên giờ mỗi tháng soeur nhận được 3.000.000 đồng của Quí Hội gởi để hỗ trợ thêm cho Soeur trong công tác phục vụ 03 cơ sở là Trại Phong Eana, Trường Khuyết tật Bình Minh và Lưu Trú sắc tộc Têrêxa và với số tiền này soeur đã ưu tiên cho các em khuyết tật Bình Minh và các em Lưu Trú Têrêxa vì 02 cơ sở này, hiện tại về kinh tế để lo cho các em trong việc học hành cũng như ăn uống thiếu hơn. Năm nay số học sinh ở nhà Lưu trú sắc tộc tổng số 70 em, nhiều hơn năm ngoái 20 em. trong đó có 19 em cấp I - 09 em Cấp II và 42 em Cấp III. các em đã được các soeurs tổ chức lễ Khai giảng năm học mới hôm 05. 09. 2009 và phát sách vở để các em chuẩn bị đến Trường. ngoài những giờ đến trường lớp các em cũng phụ giúp các soeurs chăm sóc vườn để cải thiện bữa ăn. sau đây soeur xin gởi đến chú Sơn và Quí Hội một vài hình ảnh của các em lưu trú Têrêxa, đó là hình chụp chung cả nhà sau lễ khai giảng tại lưu trú - hình các em chuẩn bị nhận sách vở cho năm học mới - hình các em đang lựa chôm chôm để đem ra chợ nhờ người bán giúp... còn về khuyết tật Bình Minh soeur sẽ gởi sau. cảm ơn Chú Sơn và Quí Hội nhiều. xin kính chúc Chú và Quí Hội luôn may mắn và thành đạt.

Sr Trần Thị Lành

Thăm viếng và ủy Lạo Trại phong Eana Xuân 2015
Đầu Xuân 2015, Anh Chị Đặng Văn Sơn Sydney và Anh Chị Vũ SaiGon đại diện Vovicare đến thăm viếng và ủy lạo Trại phong Eana. Trong dịp này Vovicare đã ủng hộ 200 Úc kim và nhu yếu phẳm trị giá 20 triệu đồng VN.
Đồng thời phái đoàn cũng đến thăm Nhà Khuyết tật Bình Minh và Nhà Lưu trú sắc tộc Theresa, Mỗi nơi nhận 200 Úc kim tiền mặt và quà trị giá 2 triệu đồng VN


   

  


VoviCare
A Charity Association

VoviCare is a non-profit, charity association which was founded in 2000 with the aim of assisting poor but hard-working children to continue their schooling.
VoviCare directly carries out and co-ordinates all their activities without going through any middle men or any other organisations, government.

Your IP : 54.80.219.137    Bảo Trợ Từ Thiện
 
Copyright © 2008 Vovicare
Phone: (02)91537241 (Viet)
Mobile: 0422-655-472 (Son)
P.O.Box 153 Riverwood
NSW 2210 Australia
Email: contact@vovicare.net
Website: http://www.vovicare.net
Website: 1229338 hits  This page: 1229440 hits Page generated in: 4.882813E-02 secs Webmaster